Thứ Hai, 11 tháng 7, 2016

Tình yêu học trò: mãi mãi hay chỉ thoáng qua?



Em và tôi không lớn lên cùng nhau cũng không phải đôi thanh mai trúc mã. Em và tôi quen biết nhau qua mạng xã hội và qua một người thứ ba, chuyen tinh yeu mà tôi đã phải mất rất nhiều thời gian để quên và người mà tôi đã dành rất nhiều công sức để trả thù. 
Tôi và em bằng tuổi nhau cả hai cùng học cấp 3 cùng nhau tôi học tầng trên còn em học tầng dưới. Tôi – một lớp trưởng đầy ngang bướng và khó bảo. Em – một cô gái hiền lành và chưa một lần yêu ai. Hai đứa nhóc với một tình yêu tuổi học trò với bao kỉ niệm dưới mái trường cấp 3.

Đó là một ngày sau khi tôi và người kia chỉ là người dưng nước lã. Ngày mà em cho tôi biết tình cảm của người kia không dành cho mình và là ngày mà một con ngốc nhiều chuyện xen vào đời tôi. Và rồi tôi quen em từ đó. Chỉ là những câu chuyện trên trời dưới biển nhưng sao tôi thấy thân thuộc và ấm áp đến vậy. Những ngày đông mà tôi tưởng trừng sẽ rất lạnh nhưng lại ấm áp đến lạ thường.

Đó là ngày 19.1.2014 ngày 27 tết tôi đã có một đề nghị với một lí do thật đơn giản: ”Làm người yêu tớ nhé”. ”Sao lại muốn tớ làm người yêu cậu”.”Vì tớ muốn có người đi cạnh ngày tết”. ”Để tớ suy nghĩ nha”. “Ừ nhanh lên á không tớ thay đổi ý định đó”. 1 tuần sau đó e trả lời tôi rằng em đồng ý. Tôi đang mơ ư? Không tôi không mơ nhưng có lẽ đó chỉ là câu nói vu vơ của e mà thôi nhưng dần dần tôi nhận ra rằng câu nói đó của em là thật.

Một tháng đầu em và tôi vẫn nói chuyện như bình thường. Anh muốn gặp em nhưng không được. Em nói đến sinh nhật anh rồi mình gặp nhau.

Tháng thứ 2 cũng là tháng sinh nhật tôi. Đó là ngày cuối tháng 3 cũng là ngày kỉ niệm 2 tháng em nhận lời làm người yêu tôi. Một ngày trời mưa phùn và se se lạnh của cơn gió đông còn vương lại. Tôi mặc chiếc áo trắng mình thích nhất. Em thì run run trong chiếc áo sơ mi mỏng. Em tiến lại phía tôi trên tay là một chiếc túi nhỏ nhỏ mà tôi đoán đó chính là món quà em muốn dành tặng cho tôi. Thoáng qua chút bỡ ngỡ và ngượng ngùng tôi và em có một cuộc nói chuyện vui vẻ mà đến bây giờ tôi vẫn không nhớ nổi nội dung cuộc nói chuyện đó là gì nữa. Và rồi điện thoại tôi bất chợt reo lên: “Chưa về được nó vẫn chưa tha mà ” Đó là tin nhắn em gửi nhầm cho tôi. Tôi có nhầm không sao em lỡ nói như vậy THA?? Tôi làm gì để em phải nói như vậy em chỉ cần nói em bận phải về thôi mà sao lỡ nói ra câu đó. Bất chợt lòng tôi nghẹn lại ”Thôi tha cho cậu đó về đi sau này không phải gặp nhau nữa đâu”. Tôi đi về mà không ngẩng đầu nhìn lại lòng chỉ muốn quên đi, đâu có đáng để mình phải bận lòng đâu nhưng sao lại có thứ nước mặn đắng đến vậy chen vào cổ họng. Mưa ư? Không nếu mưa thì sao lại mặn đến như vậy, bất chợt tôi nhận ra tôi đã rơi nước mắt từ bao giờ, lần đầu tiên tôi rơi nước mắt vì một người con gái.

Điện thoại reo và số của em, tôi chả thiết nghe nữa nhưng như một thói quen, tôi bắt máy. ”Tớ xin lỗi, tớ thực sự không có ý đó, lần đầu tiên tớ khóc vì một người con trai, tớ tớ yêu cậu.”. Tôi chỉ ậm ừ cho qua nhưng thực sự tôi biết câu trả lời của mình là gì rồi. Tôi chỉ xin em để tôi được im lặng 1 chốc nhưng tôi biết sự im lặng đó sẽ làm em tổn thương thật nhiều nhưng tôi cũng rất đau lúc đó. 30 phút sau, tôi trả lời em và tất nhiên tôi tha thứ cho em, em cười vui như một đứa trẻ khóc nhè xong được người lớn dỗ dành, tôi cũng rất vui nhưng vẫn không nguôi ngoai được chuyện vừa xảy ra.

Thời gian sau đó tôi và em bên nhau như hình với bóng. Trò chuyện cả ngày mà dường như chẳng hết chuyện để nói. Mùa thi của tôi và em cũng là mùa world cup. Trận đấu đầu tiên tôi xem cũng là đêm đầu tiên em thức thông đêm cùng tôi. Nói là tôi không ngủ được nhưng thực chất em biết rõ là tôi xem bóng đá nên mới vậy thôi. Sau hôm đó tôi chẳng thiết xem nữa vì nếu xem nữa thì sáng hôm sau e sẽ là con gấu trúc mất. Tôi thích em mặc áo trắng vì đó cũng là màu tôi thích. Trong sáng tinh khôi và khi em mặc nó giống như một thiên thần vậy.

Tôi không cần em phải son phấn, tôi không cần em phải ăn mặc thật chơi và sexy để vênh lên với đời: “Con bồ của tao ngon không?”. Tôi yêu em vì em là chính em và tôi muốn em là chính mình khi bên tôi. Tôi yêu cái má núm đồng tiền của em, yêu cái sự ngốc nghếch và cả con người em. Tôi chấp nhận tất cả những gì là của em chứ không phải vì em là thế này thế kia. Tôi yêu em vì muốn em là của tôi mãi mãi chứ không phải chỉ là chỗ dừng chân nghỉ tạm cho tôi. Tôi muốn một tình yêu lâu dài và thật đẹp, cho đến ngày chiếc áo màu trắng tôi thích biến thành một bộ váy trắng và em cũng hiểu điều đó.

Thời gian ôn thi đại học cũng là lúc thực sự mệt mỏi. Miệng thì nói để dành thời gian học mà tôi chả rời em được một chốc. Hứa rằng không gặp nhau nữa nhưng rồi lại mò đến chỗ tôi và em vẫn đến mỗi khi tan học. Em tựa vào vai tôi nhìn về phía cây cầu gắn liền với những phồn hoa của đất Hải thành. ”Em muốn ngắm mặt trời lặn đúng không?”. ”Vâng nhưng đây đâu phải hướng tây”. ”Anh biết nhưng anh muốn em nhìn một hướng khác. Đó là hướng mà cuộc sống tấp nập với những bon chen kiếm sống, anh muốn em nhìn về đó để thấy giữa dòng đời bon chen ngoài kia anh đã tìm thấy em, tìm thấy một thiên thần của lòng anh”.



Một thời gian trước khi thi đại học. Người kia muốn quay lại bên tôi và tất nhiên em cũng biết điều đó. Nhưng mà với tôi thì người đó chẳng còn là gì nữa. Với tôi lúc này chỉ có em mà thôi. Tôi cũng phải cảm ơn người đó vì người đó mà tôi đã tập sống một cuộc sống tốt hơn và biết yêu thương em nhiều hơn và là động lực để tôi thi đại học để cho người biết rằng người đã bỏ qua điều gì. Tôi gạt đi và bước đến bên em, người đã vì tôi làm tất cả mọi chuyện người mà tôi đã đặt toàn bộ kì vọng và niềm tin.

Ngày mà tôi và em đạt được mục đích cũng là lúc mà tôi phải chịu một nỗi đau tột cùng. Nhận giấy báo đại học trên tay mà lòng tôi quặn lại nhìn lên bàn thờ nơi mà bố tôi yên vị trên đó 1 tuần qua. Nước mắt tôi trào dâng, tôi đã có tất cả, một tình yêu đúng nghĩa, một người yêu luôn bên mình mà không mảy may đòi hỏi mình phải là gì, và một cuộc sống sinh viên mà bất cứ ai cũng mong muốn đạt được nhưng tôi đã mất đi người bố luôn bên cạnh động viên an ủi. Ông thích bóng đá nhưng do tôi ôn thi đến muộn nên ông cũng không mảy may một lần bật ti vi lên xem. Một người bố luôn nhường nhịn chỉ bảo tận tình và chăm sóc cho tôi rời bỏ tôi ngay trước lúc tôi nhập học. Không ốm đau không trăn trối điều gì ông cứ thế ra đi như một người đi ngủ. Tất cả như sụp đổ với tôi, từ một người có tất cả mọi thứ mà 1 đứa con trai mong muốn tôi như mất tất cả. Chìm vào giấc mộng và nỗi đau tôi đã để em 1 mình, bỏ mặc em một mình và đó là điều sai lầm lớn nhất của tôi.

Hai tháng sau ngày bố tôi ra đi. Tôi tỉnh dậy, tôi đã là một sinh viên bách khoa đúng nghĩa và đó là ngày kỉ niệm 9 tháng mà chúng tôi yêu nhau. Con số 9 vĩnh cửu như chưa từng đẹp hơn. Sau ngần đó thời gian em vẫn vậy vẫn bên tôi. Lo lắng và quan tâm tôi. Dù cho thời gian đó tôi và em đã có những xích mích và cả những rạn nứt nhưng rồi dần dần mưa cũng tạnh mây cũng tan và gió đã ngừng thổi. Chỉ còn làn gió se lạnh của mùa đông đang đến. Tôi biết em thực sự rất buồn và có thể tôi trong em đã phai đi phần nào. Nhưng tôi biết mình đã sai và sẽ bù đắp lại tất cả cho em. Tôi không cần một ai cả, ai hỏi tôi có người yêu chưa tôi chỉ cười và đưa chiếc nhẫn mà tôi luôn đeo ra, có lẽ như vậy là câu trả lời rồi nhỉ. Vì tôi biết em sẽ cùng tôi đi đến cuối con đường này.

Tôi vẫn tin tin vào một tình yêu bền vững và tin vào em người con gái mà tôi đã dành tất cả yêu thương và hi vọng. Em một cô gái hiền má núm đồng tiền người mà anh yêu thương và muốn gắn bó đến khi ông trời chia cắt 2 ta. Anh – mối tình đầu của em, người mà em hi vọng, người che chở và sẽ mãi bên em, người là niềm tin của em. Vẫn sẽ vậy em nhé vì anh đã “tỉnh” rồi. Anh đã hứa với mẹ sẽ lấy một cô vợ bác sĩ cho mẹ để bên cạnh chăm sóc cho mẹ rồi và cô vợ bác sĩ mà anh muốn chính là em đó! Anh xin lỗi vì thời gian qua đã để em một mình. Hãy hiểu và tha lỗi cho anh nha! Anh yêu em! Anh yêu em bởi vì em là chính em Ngọc à!

Tớ thích cậu, bạn thân của tớ



Tớ cũng không biết tại sao tớ lại thích cậu, vì trước đó tớ thực sự chỉ coi cậu là bạn thân và cậu cũng vậy.
 Rồi một ngày thấy cậu đi với bạn gái khác, cười nói vui vẻ, tớ cảm thấy khó chịu đến kỳ lạ mặc dù đây không phải là lần đầu tiên tớ chứng kiến cảnh này. Cậu rất được lòng mọi người vì biết quan tâm, giúp đỡ người khác. Tớ còn ngốc đến nỗi nói với cậu rằng tớ không thích nhìn cậu đi với người khác. Cậu bảo tớ như thế là ích kỷ, xấu tính nhưng cũng cố gắng làm theo vì cậu sợ tớ sẽ giận, sẽ khóc.


Tớ và cậu thân nhau quá nên bọn lớp tớ và lớp cậu ghép chúng ta là một đôi. Nếu là trước kia, tớ sẽ thấy thật khó chịu nhưng bây giờ tớ không muốn chối bỏ, ngược lại còn thấy vui. Chẳng hiểu tại sao. Cậu nói cậu tình nguyện làm chồng hợp đồng của tớ và tớ là vợ hợp đồng của cậu, nó sẽ chấm dứt cho đến khi nào tớ lấy chồng trước. Tớ từng nói với cậu, tớ không thích cậu có người yêu, bởi nếu có thì cậu sẽ không còn quan tâm đến tớ nữa. Cậu đã hứa với tớ từ giờ đến khi bọn mình thi đại học, cậu sẽ không yêu một ai khác. Không biết cậu có làm được không nhưng tớ vẫn thấy rất vui.

Như một thói quen mỗi ngày, có chuyện gì cậu đều kể với tớ, từ chuyện mới mua chiếc cặp đến bị mẹ mắng hay được người khác khen tốt xấu gì, cậu đều kể cho tớ. Đôi lúc tớ thấy cậu quá trẻ con nhưng tớ lại thích tính cách đó của cậu. Lúc tớ bị người khác trêu đùa hay buồn bã việc gì, tớ đều kể cho cậu. Nhận được lời an ủi của cậu, tớ thấy rất vui. Tớ làm sai chuyện gì, cậu mắng như té nước vào mặt tớ, dọa rằng sẽ không làm bạn tớ nữa nếu tớ không chịu thay đổi. Ở bên cậu, lúc nào tớ cũng thấy thật tự nhiên và thoải mái.

Sự quan tâm của tớ và cậu dành cho nhau nhiều hơn mức bạn bè. Có nhiều lúc tớ tự nghĩ cậu đã bao giờ thích tớ chưa vậy, cậu bạn thân? Còn tớ lại có ý nghĩ tớ sẽ không thích được ai khác ngoài cậu. Dù sau này tớ với cậu mỗi người một nơi nhưng tớ sẽ nhớ mãi những kỷ niệm về cậu - người bạn yêu dấu của tớ.

Chờ 6 năm để nghe cậu ấy nói yêu tôi



Tôi và cậu ấy học chung với nhau từ lớp 5. Khi đó, chúng tôi mới chỉ 11-12 tuổi, biết thế nào là yêu! Cậu ấy vốn hiếu động, hay cười nhưng sức khỏe không tốt, gia đình thì lại quá khắt khe với cậu ấy.
Lúc đầu vào lớp, tôi ghét cậu ấy lắm vì cậu ta suốt ngày trêu chọc, bắt nạt tôi, luôn có thái độ cười cợt thiếu nghiêm túc. Và lúc đó, tôi cũng có thiện cảm với bạn lớp trưởng cơ. Trẻ con mà, vấn đề tình cảm luôn luôn bộc lộ rõ ràng, thich ai thì đối tốt với người ta, còn ghét ai thì đến nói chuyện cũng không buồn mở miệng. Kết thúc tiểu học, tôi và cậu ta vẫn duy trì mối quan hệ người ở thì ta đi, không bao giờ hai đứa có thể ngồi chung một nhóm. Tôi học cũng khá nên cô có chút thiên vị, được xin đổi chỗ nên cứ hễ chỗ nào hình bóng cậu ta không có trong mắt là quyết tâm ngồi bằng được.

Có lẽ ông trời không thương tôi, nguyên bốn năm cấp hai tôi lại học chung với cậu ấy. Cảm giác của tôi lúc nhìn vào tờ danh sách lớp là tức giận, là chán ghét. Ngay ngày đầu tới trường, cậu ta đã không tha cho tôi, chọc tức tôi bằng những trò đùa quái gở nhưng không liên quan đến sâu bọ, chuột... như các tên con trai khác. Cậu ta luôn có cách làm tôi tức đến nỗi khói lửa bốc ngùn ngụt. Với tôi, cái gương mặt tròn tròn, trắng trắng, cái răng khểnh mỗi khi cười nó lộ ra được mọi người khen đẹp trai, dễ thương của cậu ta thật khó. Cậu ta suốt ngày nhăn nhở và tôi thầm nghĩ: "Nhìn khỉ trong lồng còn sướng hơn".

Tôi ghét cậu ấy, đó là sự thật. Rồi đến năm lớp 7, cậu ta ít trêu tôi hơn và có một khoảng thời gian vắng mặt. Mới đầu, tôi cũng chẳng để ý đến điều đó lắm vì thấy yên tĩnh thật là tốt. Nhưng không lâu sau, tôi nghe tin từ mấy đứa trong lớp là cậu ấy phải đi làm phẫu thuật ở đầu. Không hiểu sao lúc ấy, trong người tôi cảm thấy rất khó chịu. Tôi nhẫn tâm nói ra một câu mà ngay sau đó, tôi thấy hối hận kèm theo nụ cười mỉa mai chua chát: “Đáng cho nó lắm, ông trời có mắt mà”.


Cậu ta suốt ngày nhăn nhở và tôi thầm nghĩ: "Nhìn khỉ trong lồng còn sướng hơn".


Đúng lúc ấy, cậu ta lững thững đi vào lớp. Tôi còn nhớ rõ vẻ mặt tiều tụy, xanh xao, dáng người vốn hơi tròn giờ gầy đi trông thấy, nhất là ánh mắt cậu ấy nhìn tôi. Ánh mắt ấy, tôi không hiểu được nhưng tôi chỉ chắc chắn một điều là rất khó chịu khi bị nhìn như thế. Tôi trừng mắt lại rồi nhìn cậu ấy đi về chỗ ngồi. Miếng băng gạc màu trắng được gắn ngay sau gáy đập thẳng vào mắt tôi. Tôi thật không hiểu vì sao mình khó chịu như thế, cư xử như một người độc ác như thế và càng không hiểu tại sao kể từ lúc đó, tôi hay nhìn trộm cậu ấy như thế?

Những tháng ngày sau đó, không còn những trò đùa khiến tôi bực bội nữa, đáng lẽ tôi phải thấy dễ chịu mới đúng nhưng cái cảm giác trống rỗng khiến tôi không thể tập trung học bài. Tôi dõi theo cậu ấy hàng ngày tới lớp và thật tệ là tôi lại có chút mong ngóng những câu trêu đùa hay vẻ mặt rất thiếu nghiêm túc ấy. Tôi thấy nhớ... Đến giữa kỳ 2, khi thi xong, sau một thời gian dài sống trong yên bình, một buổi sáng, tôi phải đi trực nhật nên đến sớm, ngỡ ngàng khi nhìn thấy trên bàn của mình là một hình trái tim gấp gọn gàng, đẹp đẽ và trên đó ghi tên của cậu ấy.

Nhưng khi cầm hình gấp lên, nhận ra nét chữ ấy không phải của cậu ta thì lại có gì đó thất vọng rồi tự diễu mình, không hiểu là đang mong chờ cái gì nữa. Rồi những ngày sau đó, giờ ra chơi, truy bài… chỉ cần tôi đi ra khỏi lớp là khi về chỗ lại có một bức thư hay một hình trái tim như lúc trước và tuyệt nhiên, nét chữ vẫn không phải của cậu ta. Tôi rất giận vì trò đùa không mấy vui vẻ này vì bạn bè bên cạnh thì cứ đồn ầm lên là cậu ấy thích tôi - một điều phi lý nhất mà tôi được nghe thấy.

Tôi tức giận, đứng bật dậy, này thì thư, này thì trái tim... Tôi xé bỏ tất cả trước mặt cả lớp và dĩ nhiên cậu ấy nhìn thấy. Lại là ánh mắt đó, cậu ấy buồn bã nhìn tôi rồi gục mặt xuống bàn. Mọi người cũng dành cho tôi ánh mắt khó hiểu. Lúc đó tôi nghĩ: "Mình làm sai gì chứ? Yêu với chả đương, vớ vẩn”. Nhưng rồi tin đồn lan đến tai cô giáo chủ nhiệm, ngay trong buổi sinh hoạt lớp, cô đã nói thẳng ra trước lớp rằng cậu ấy không xứng với tôi. Tôi ngạc nhiên cực độ khi cô giáo lại có thể nói thế. Lời lẽ của cô rõ ràng thế cơ mà. Ngay lập tức, tôi nhìn sang đầu bàn gần cửa lớp nơi cậu ấy ngồi, cậu im lặng và nhìn về phía tôi. Tôi đã nghĩ: "Ừ thì tôi là học sinh giỏi, hay tham gia đoàn đội, đi thi học sinh giỏi môn của cô chủ nhiệm, thế thì có gì ghê gớm mà cô lại có thể xúc phạm người ta như thế?”. Tự dưng tôi cảm thấy bất bình thay cho cậu ấy.

Từ ngày đó, tôi không còn cảm giác ghét bỏ cậu ấy nữa mà thực ra, cảm giác này cũng sớm tiêu tan lâu rồi, chỉ có điều tôi không nhận ra mà thôi. Tôi đã bắt đầu nói chuyện với cậu ấy, mặc dù chỉ là một vài câu bông đùa thôi. Tôi thấy thoải mái khi nhìn cậu ấy cười vui vẻ như trước, bạn bè xung quanh cũng hay nói tốt về cậu ấy với tôi. Bấy giờ, tôi không còn né tránh nữa mà cũng biết nói lại rồi. Cứ thế, tôi rút dần khoảng cách với cậu ấy. Trong những buổi đi chơi, cậu ấy luôn nhường nhịn, giúp đỡ tôi. Tôi cười cho qua chuyện mỗi khi đứa bạn nào nói: "Cậu ta thực sự thích mày đấy". Tôi chỉ có thể đáp lại: "Ừ thì thích".


Tôi thích cậu ấy - đó là sự thật nhưng tôi không có cách nào để nói.

Mỗi lần đi chơi, tôi và cậu ta không biết cố tình hay có duyên mà luôn ngồi cạnh nhau. Mỗi khi liên hoan, bọn nhóc học đòi làm người lớn uống bia rượu và cậu ấy cũng uống nhưng mỗi khi tôi nhìn cậu ấy với ánh mắt không vừa lòng thì cậu ấy lại chỉ biết đặt ly xuống, không uống nữa rồi cười với tôi. Chợt có gì đó khác lạ len lỏi trong lòng tôi. Ở khoảng cách gần mới nhận ra nụ cười của cậu ấy thật đẹp, thật thu hút. Thời gian dần qua đi, mỗi khi cậu ấy nhìn tôi cười là y rằng, mặt tôi đỏ ửng lên. Cậu ấy hồn nhiên gọi tôi là em xưng anh mỗi khi chỉ có hai đứa. Không hiểu sao tôi thấy là lạ, không ghét bỏ nhưng cũng không phải là thích và thường quát tháo ầm ĩ, đánh đập cậu ấy.

Nhờ cậu ấy, tôi đã được trải qua nhiều cung bậc cảm xúc, vui buồn lẫn lộn. Có lúc, tôi còn giận dỗi khi cậu ấy nghỉ học không có lý do và lúc nghe cậu ấy giải thích thì lại thấy mình nên xin phép cô hộ. Mỗi lần như thế, mấy đứa bạn trong lớp đều nhìn hai đứa chúng tôi rồi cười rất "xấu xa". Tôi hiểu bọn chúng nghĩ gì nhưng tôi kệ vì thấy hiểu lầm cũng không phải là không tốt. Cậu ấy còn giúp tôi nhận ra tình cảm của mình khi một lần nữa, hình trái tim được đặt ngay ngắn trên bàn tôi với tên hai đứa được viết bằng nét chữ không khó để nhận ra chủ nhân của nó. Tôi đã rất vui. Niềm vui xuất phát từ tận đáy lòng lan tràn lên cả khuôn mặt, làm tôi cười rất nhiều trong ngày hôm đó. Tôi biết trong tâm trí mình đã có cậu ấy nhưng lại không can đảm để nói ra, chỉ có thể vui vẻ trò chuyện, vui đùa cùng nhau và không phủ nhận những lời trêu ghẹo của bạn bè. Tôi thích cậu ấy - đó là sự thật nhưng tôi không có cách nào để nói. Tôi quá nhát gan và nghĩ tuổi còn nhỏ, mới lớp 8 thì yêu đương gì.

Thời gian trôi đi thật nhanh, đến khi lên lớp 9, thời gian học phải tăng gấp đôi, tôi vẫn thích cậu ấy nhưng tôi thực không biết cậu ấy nghĩ như thế nào về mình. Cậu ấy vẫn cười đùa, nói chuyện với tôi. Lúc ôn thi tốt nghiệp, cậu ấy còn giảng cho tôi những môn lý, hóa. Tôi chợt nhận ra lực học vốn rất không cân đối của cậu ấy, chỉ giỏi những môn tự nhiên thôi, còn xã hội thì… Nhìn cậu ấy chăm chú giảng giải cho mình hiểu mà tôi thấy lòng lâng lâng. Trên khuôn mặt kia không còn là nét bầu bĩnh khi xưa nữa mà đã có phần gọn gàng hơn do đang trưởng thành.

Nhiều khi, tôi bật cười một mình khi nghĩ đến cậu ấy và những trò đùa quái đản làm chúng tôi đến gần nhau hơn. Rồi có những lúc tôi thấy buồn vô hạn khi biết rằng sang năm sau là không được học chung lớp với cậu ấy nữa vì cậu ấy học vào ban B, còn tôi thì ban A. Giận cậu ấy, tôi không thèm nói chuyện một thời gian nhưng rồi tôi chợt hiểu, mình đã ích kỷ khi chỉ nghĩ cho riêng bản thân mà không xem đến cảm nghĩ của cậu ấy như thế nào. Cũng may mấy đứa bạn thân động viên chúng tôi học gần nhau và vẫn gặp hàng ngày được nên tôi thấy thoải mái hơn nhiều.

Rồi cũng đến kỳ thi tốt nghiệp, chúng tôi động viên nhau cố gắng hết mình để không phải hối tiếc. Ngày thi đầu tiên, thường thì mọi người được bố mẹ chở đến trường còn cậu ấy lại tự đi xe đạp. Tôi chợt nhận ra cậu ấy thật tự lập. Trường thi khá rộng, mỗi khi tới nơi, tôi đều chạy quanh tìm cậu ấy, lo lắng khi không thấy cậu ấy. Và để rồi khi khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi, đỏ hồng vì nắng xuất hiện trước mặt tôi với nụ cười tươi rói, tôi chỉ muốn ôm cậu ấy thôi. Khi thi xong, hầu như chúng tôi không gặp nhau cho tới ngày nhập học. Vẫn nụ cười đó, con người đó, chỉ cần thấy ở đâu là tôi cũng vui rồi.


Dù đã đi học đại học, có người ngỏ ý nhưng tôi vẫn không thể mở lòng. Tôi nhớ cậu ấy.

Cấp 3 nhiều bạn mới, niềm vui mới, bận rộn học tập, thời gian gặp nhau ngày càng ít, đến nỗi mà mỗi lần họp lớp, tôi luôn cố gắng đi để mà được gặp cậu ấy. Tôi thấy buồn, thấy nhớ. Mỗi lần nhìn thấy cậu ấy ở xa, tôi chỉ muốn chạy đến nói chuyện nhưng có vẻ như sức mạnh của thời gian thực sự lớn. Tôi không thể, có cái gì đó níu lại, có một khoảng cách giữa chúng tôi, một bức tường mỏng nhưng lại đủ dày ngăn cách chúng tôi, sao điều này lại xảy ra với chuyen tinh yeu của tôi như vậy chứ. Cậu ấy vẫn vui vẻ cười đùa với bạn bè và tôi chợt nhận ra mình không phải là người duy nhất.

Chẳng lẽ chỉ có mình tôi thích cậu ấy? Nhiều lúc, tôi trách cậu ấy sao vô tâm không nhớ đến tôi nhưng rồi tôi lại tự trách mình suy nghĩ nhiều. Những việc khi xưa chỉ là trò đùa trẻ con, chỉ đơn giản là tình bạn mà thôi. Tôi vẫn cố chấp chờ đợi vì dù sao tôi cũng thích cậu ấy. Đến khi nào cậu ấy mới nói câu tương tự với tôi?

Ba năm cấp ba ngắn ngủi trôi đi, tôi có nhiều bạn hơn nhưng lại mất đi một người mong chờ nhất. Thật chua chát, xót xa khi một lần hiếm hoi tôi gặp lại cậu ấy đang đi cùng người bạn. Khi đó, tôi có can đảm trêu chọc trước nhưng như một vết dao đâm thẳng vào trái tim tôi. Thái độ thờ ơ ấy và cả câu nói lạnh lung không chút cảm xúc của cậy ta khi người bạn hỏi về tôi: "À nó học ở lớp A mấy ý". Tôi thấy ánh mắt xa lạ của cậu ấy thì như rơi vào khoảng không vô định. Tôi chỉ còn biết đứng im lặng đến khi con người ấy đi khuất. Có lẽ ông trời đang trả lại cho tôi những gì tôi làm với cậu ấy. Bấy giờ, tôi mới thấu hiểu mình nhẫn tâm đến cỡ nào, làm người ta tổn thương nhiều ra sao... Ông trời đúng là có mắt mà! Câu nói mà tôi mòng chờ cậu ấy nói với mình có lẽ sẽ không thể thành hiện thực nhưng tôi vẫn cứ mong!

Cậu ấy là mối tình đầu của tôi và tôi nhớ cậu ấy rất nhiều. Chỉ cần không làm gì, ngồi không một chỗ là hình ảnh cậu ấy lại đầy ắp trong tâm trí. Vì thế mà dù đã đi học đại học, có người ngỏ ý nhưng tôi vẫn không thể mở lòng. Tôi nhớ cậu ấy. Lúc này đây, tôi không muốn chờ đợi nữa. Tôi muốn được thổ lộ với cậu ấy rằng tôi thích cậu ấy như thế nào nhưng lại không có cơ hội. Tôi phải làm sao đây? Làm sao có thể gặp được cậu ấy?

Cấm hay không tình yêu thời THCS?



“Bây giờ tụi nó hở ra chút là chơi bời, tiêm nhiễm thói hư tật xấu. Điện thoại chẳng có chút gì phục vụ học hành, chỉ cho nó chụp hình, khoe khoang là chính" - một ông bố chia sẻ.
Tình yêu học trò vốn xưa nay lưu lại trong mọi người những kỷ niệm đẹp của một thuở bồng bột. Nó gắn liền với những hình ảnh của chiếc xe đạp, nhành hoa phượng, trang giấy trắng, tà áo dài…

Bất kỳ ai trong chúng ta ít nhiều cũng đã từng trải qua những mối tình thơ mộng ấy. Nhưng càng về sau, dường như độ tuổi yêu của các cô cậu học trò ngày càng sớm hơn, và cũng bản lĩnh hơn hẳn.

Chuyen tinh yeu tuổi học trò liệu có quá sớm?

Vài ngày trước, vô tình ghé chân ở một quán cà phê gia đình trên đường Quang Trung (P. Tăng Nhơn Phú B, Q. 9, TP HCM) để làm việc, tôi đã phải cắm mặt xuống máy tính của mình, không dám ngẩng lên vì ngay phía trước là những cảnh tượng nhạy cảm.

Ngồi đối diện tôi là một đôi tình nhân lớp 7 thuộc trường THCS Hoa Lư đang dành cho nhau những cử chỉ hết sức thân mật. Vừa gọi thức uống xong, hai cô cậu quấn quýt lấy nhau không rời, họ ôm ghì nhau mặc cho tiệm cà phê khi đó khá đông đúc. Những cử chỉ vuốt ve, hôn hít đến từ học sinh nam dành cho bạn nữ rất tự nhiên như chỗ không người. Cứ như thế, nó kéo dài gần cả tiếng đồng hồ, đến nỗi mà khách hàng xung quanh khó chịu phải bỏ ra về, tôi cũng ngao ngán đứng dậy.

Nguồn : doc truyen tinh yeu

Chuyện tình vờ yêu một ngày thành thật của cặp đôi 9X

Bắt nguồn từ việc giả làm người yêu, Hoàng Long và Lan Anh đã trở thành một cặp đôi khiến nhiều người bất ngờ. Họ đã chứng minh xa mặt nhưng không cách lòng.


Có vẻ như quán này đã trở thành chốn hẹn của những cặp đôi nhí như thế, khi chỉ một lúc sau là có một vài đôi khác cũng kịp tìm cho mình một góc riêng tư để tâm sự. Các bạn vẫn khoác trên mình bộ đồng phục ghi tên trường THCS Hoa Lư, chiếc cặp sách nặng trình trịch vẫn đeo trên lưng, nhưng theo dõi những hành động đó, thì không ai dám bảo họ là con nít.

Một lần, ngẫu nhiên tôi nghe được cuộc trò chuyên giữa hai ông bố, một người có con trai, người kia có con gái đang là học sinh cấp II và cả 2 đều có học lực khá, giỏi.

Câu chuyện của một ông bố đi vào cao trào khi ông kể về cô con gái của mình. “Bây giờ, tụi nhỏ mới cấp II mà yêu đương nhăng nhít quá. Tôi nhìn TV đưa tin về các cô cậu học trò ôm hôn, yêu ngay tại lớp mà lo lắng cho con gái mình. Tôi cấm nó sử dụng điện thoại đắt tiền, chỉ mua cho cái đáp ứng 2 chức năng nghe, gọi , nhắn tin. Mọi cuộc gọi, tin nhắn đến điện thoại của con gái tôi kiểm soát chặt chẽ, không sót một ngày nào…”.

Cấm cản, quản lý chặt thời gian con cái có phải là cách tốt nhất cho con mình.


Ông này còn tư vấn các biện pháp quản lý con của mình cho bạn: hạn chế cho đi chơi nhiều; tránh các cuộc sinh nhật, tiệc tùng vì tạo cơ hội tụ tập, đàn đúm bạn bè, không có gì tốt; kiểm soát bạn bè con gái chơi, những đứa con trai đến nhà là phải dạy, dọa thẳng cánh không nó làm hư con gái...

Người đàn ông có con trai trạc tuổi cũng tiếp lời: “Bây giờ tụi nó hở ra chút là chơi bời, tiêm nhiễm những thói hư tật xấu. Mấy cái điện thoại cảm ứng xài chẳng có chút gì phục vụ tụi nó học hành, chỉ cho nó chụp hình, khoe khoang với bạn bè là chính. Tôi kiểm soát chặt tiền bạc, giờ giấc của thằng con tôi. Tiền học, tiền học thêm, các khoản phụ thu tôi đều trực tiếp đến liên hệ đóng cho giáo viên chủ nhiệm, không để nó cầm tiền. Ăn sáng cũng ăn ở nhà, sáng đưa, chiều đón đúng giờ…".

Cứ thế, 2 ông bố tiếp tục câu chuyện với những biện pháp quản lý con cái của mình. Nghe một hồi, tôi cảm tưởng như các ông đang muốn nhốt con cái mình vào một cái khuôn thép do chính các ông tạo ra. Không vui chơi, không bạn bè, cái lứa tuổi cắp sách đến trường đó liệu còn có niềm vui nào khác nữa.

Tôi ghi nhận được nhiều ý kiến của các bậc phụ huynh về việc nên hay không cho các con của mình yêu sớm. Đa phần bậc làm cha, làm mẹ đều đồng tình với việc không nên cho con cái yêu sớm, điều đó chẳng giúp nó tốt hơn mà chỉ khiến nó học đòi, bắt chước những chuyện không hay.

Trái tim, liệu có đủ dũng cảm để BUÔNG?



Xin lỗi, em là một cô gái ích kỉ vì đã yêu bản thân mình quá nhiều. Nhưng em đã từng yêu thương anh nhiều hơn cả ngần đó. Đổi lại, anh cho em những sự đáp trả bằng thái độ lạnh lùng.....
Xin lỗi, em là một cô gái ích kỉ vì đã yêu bản thân mình quá nhiều. Nhưng em đã từng yêu thương anh nhiều hơn cả ngần đó. Đổi lại, anh cho em những sự đáp trả bằng thái độ lạnh lùng..
Sự thật là anh làm em tổn thương. Sự thật là anh chưa bao giờ nghĩ đến cảm xúc của em, sự đau lòng của em, hầu hết anh đều cho nó là vô bổ, là vớ vẩn.

Em biết em không phải là một cô gái tốt toàn diện, nhưng những gì em mang đến cho anh tin chắc không phải cô gái nào cũng làm được và tự nhận thấy đó là một điều hạnh phúc. Vâng, em hạnh phúc thực sự, em vui vẻ thực sự. Nhưng để chắc chắn rằng sự hạnh phúc đó không phải là ảo tưởng, là tự huyễn như bao cuộc tình khác, em chọn cách cố gắng kiểm soát và điều khiển nó thật tốt.

Em giao trái tim mình cho anh, nhưng tuyệt nhiên không thể an phận giao nốt hạnh phúc cả cuộc đời thiếu niên này cho anh được. Không phải em nghi ngờ, mà là em chưa có đủ sự tin tưởng. Vì sao ư? Vì anh cũng như em, cũng không phải là một con người tốt toàn diện. Vì anh cũng biết nói dối như người ta và anh luôn chọn để mặc người con gái anh yêu khi cô ta gặp chút rắc rối, về mình.


Em biết, là đàn ông ai cũng ghét phiền hà của đàn bà. Em càng hiểu rõ, không ai cảm thấy thanh thản khi người mình yêu không tin tưởng mình cả. Nhưng anh, sau bấy nhiêu thời gian, chẳng nhẽ chưa hiểu bao lỗi lầm của anh từ lâu đã cướp đi niềm tin của em rồi sao?

Em tin rồi lại bất tin. Bất tin rồi lại vì yêu mà tin thêm dăm bảy lần nữa. Nhưng em vẫn tha thứ vì em yêu thương anh hơn mọi lỗi lầm anh có thể mắc phải khi đó. Rồi thì sao? Vẫn là lừa gạt.

Em cũng là con gái. Nhưng em có đầu để nghĩ, có óc để phán đoán và có tai để nghe. Em cố chấp, nhưng chẳng bao giờ để sự cố chấp thâu tóm trái tim và lí trí của chính mình.

Anh đúng, em xin lỗi. Anh sai, em dỗi hờn. Chẳng qua là để anh dỗ dành và em có cơ hội tha thứ. Anh mãi cũng không hiểu điều này sao? Anh không hiểu, trong truyen tinh yeu chẳng bao giờ có chuyện ai sai ai đúng cả. Chỉ là có yêu hay không có yêu mà thôi. Saiđúng đối với em không quan trọng quan trọng là anh có xứng đáng để em yêu nữa hay không.

Bây giờ thì sao? Ngay cả một niềm tin nhỏ nhoi em cũng mất đi cả.

Em chỉ cầu có được một người yêu có thể toàn tâm toàn ý với mình, có trách nhiệm và đủ khả năng để lo lắng cho mình khi hoạn nạn.

Ngay lúc đầu, em chưa bao giờ cấm cản anh gần gũi bên bạn bè của anh, nhưng chính anh đã hứa.. Những gì em đã làm cho anh là không nhỏ và những hạnh phúc anh mang đến cho em cũng đã là quá lớn lao. Nhưng rồi thì hết lần này đến lần khác, anh tổn thương em bằng những lần thất hứa, thái độ lạnh lùng và gây nhau đến phũ phàng, đến nỗi rạn nứt cả tình cảm.

Từ hôm qua đến giờ, điều duy nhất mà em nghĩ tới chỉ là TỪ BỎ. Chỉ có thế. Vì thái độ vô trách nhiệm, dối trá và không nghĩ đến cảm xúc của em của anh. Xin lỗi, em là một cô gái ích kỉ vì đã yêu bản thân mình quá nhiều. Nhưng em đã từng yêu thương anh nhiều hơn cả ngần đó. Đổi lại, anh cho em những sự đáp trả bằng thái độ lạnh lùng và bao câu nói riết móc chua chát biết bao nhiêu.

Vâng, chuyện này anh không có lỗi gì cả.Lỗi là do em. Do tự em mang đến.

Em không hờn anh, không trách anh vì căn bản em đã chẳng còn muốn quan tâm anh nữa rồi. Em chỉ buồn vu vơ và viết ra những con chữ hờn tức vu vơ thế này, để lòng được chút thanh thản nhỏ bé.

Cảm ơn vì tất cả. Xin lỗi cho những điều không trọn vẹn ở hôm nay.

-Nguồn : cau chuyen tinh yeu

Có lẽ em đã quen



Có lẽ em đã quen với cuộc sống hiện tại - một cuộc sống không có anh. Có lẽ em đã quen tự mình khiến mình mỉm cười, tự mình khiến mình hạnh phúc. ..
Có lẽ em đã quen với cuộc sống hiện tại một cuộc sống không có anh. Quên với chuyen tinh yeu từng có của đôi mình. Có lẽ em đã quen tự mình khiến mình mỉm cười, tự mình khiến mình hạnh phúc.


Mỗi buổi sáng của em đã từng bắt đầu bằng tiếng chuông điện thoại mà đầu dây bên kia cất giọng lạnh lùng nhưng em thấy nó ấm áp biết chừng nào: "Dậy đi em. Ăn sáng rồi còn đi học. Đừng để trễ. Yêu em". Phát cáu vì thói quen ngủ nướng bị đánh thức nhưng có cái gì xoa dịu khiến em mỉm cười để chào ngày mới. Dần dần chuyển thành tiếng chuông message: "Ngày mới tốt lành e nhé. Yêu em". Không được nghe thấy giọng anh, nội dung ngắn gọn, cụt lủn và chắc chắn được chuyển thành mẫu trong message nhưng em vẫn vui vì ngày mới của em bắt đầu bằng một cái gì đó liên quan đến anh.

Còn giờ đây, em thức dậy bằng cái tiếng alarm chết tiệt với nội dung nhắc nhở điều gì đó mà em phải hôm nay. Em có nhớ, có nghĩ đến giọng nói kia hay thậm chí cái message được soạn mẫu hay không? Em có nhớ và cũng có nghĩ. Nhưng nếu trước kia là liên tục nhớ và liên tục nghĩ thì giờ chỉ là thi thoảng. Vậy tại sao em vẫn không tìm cho mình 1 người khác? Có lẽ là em đã quen. Em đã quen với cuộc sống độc thân hiện tại. Và em đã tìm thấy. Em đã tìm thấy một cách khác chứ không phải là một người khác cho mình.

Nhảy xuống giường, nhìn vào gương và mỉm cười nào. Trong gương có một con có vẻ không giống người lắm: tóc tai bù rù, ngủ ít quầng thâm quanh mắt như con panda, lại còn nhe răng cười cực tươi. Nhìn phát khiếp. Em chúc em ngày mới tốt lành. Cắm dây kết nối điện thoại với loa, chọn bài hát em thích. Vặn thật to rồi gào theo bài hát dù có thuộc lyrics câu được câu chăng. Đánh răng rửa mặt và chuẩn bị bữa sáng còn đi học. Ngày mới của em bắt đầu nào.

Cuối tuần của em đã từng là những ngày nghỉ có anh. Xem phim rồi triển lãm hoặc hội chợ, đi phượt trong ngày hay chỉ đơn thuần là ra ngoại thành vi vu rồi về, đi bộ lang thang dọc khu phố cổ hoặc đi siêu thị mua sắm. Cả hai đứa được tận hưởng thật sự cái cảm giác của ngày nghỉ cuối tuần được bên nhau. Dần dần công việc của a chồng chất, chúng mình ngồi hàng café hoặc ở nhà anh để anh có thể làm việc, còn em hí hoáy chơi trò chơi hoặc đọc truyện tranh. E vẫn hạnh phúc vì dù sao vẫn được bên anh.


Còn giờ đây, cuối tuần của em hoặc ngập trong đống bài tập hay công việc phải trả vào đầu tuần hoặc café với lũ bạn FA hoặc một mình đi dạo phố mua sắm. Em có nhớ, có nghĩ đến những buổi hẹn hò, những cái nắm tay, những cái ôm thật chặt hay không? Em nhớ chứ mà có lẽ đã từng phải là rất nhớ. Rồi đến nhớ và bây giờ là đôi khi vẫn nhớ về. Vậy tại sao em vẫn không tìm cho mình một người khác? Có lẽ là em đã quen. Em đã quen với cuộc sống độc thân hiện tại. Và em đã tìm thấy. Em đã tìm thấy một cách khác chứ không phải là một người khác cho mình.

Những buổi dạo phố mua sách cùng lon café take away cảm giác mình cũng giống Tây. Những buổi café rồi karaoke, shopping cuối tuần với bạn bè để cãi nhau chí chóe hơn bọn nhóc trong nhà mẫu giáo giành đồ chơi. Hoặc chỉ đơn thuần ngồi café một mình ở quán quen để cảm nhận ngày cuối tuần đang trôi đi chầm chậm hơn với 6 ngày trước đó. Hết mình làm mọi thứ em muốn, gạt bỏ mọi suy nghĩ, cân nhắc hay đắn đo. Hãy để em là mình trọn vẹn một ngày nhé.

Bao người nói với em rằng: vì em còn nhớ quá nhiều kỉ niệm giữa chúng mình nên vẫn yêu anh, vẫn chờ anh nên không muốn tìm một người khác và cũng không chịu để một ai đó thay thế anh. Đâu phải cứ còn nhớ là còn yêu. Những kỉ niệm thì kể cả khi em có một ai khác, em vẫn sẽ nhớ. Nhưng tình cảm cho anh thì chắc chắn không còn. Với em buông một lần là buông mãi mãi. Ở bên anh hay bạn bè đều sẽ có niềm vui và hạnh phúc nhất định, không thể so sánh. Em chọn cuộc sống hiện tại một cuộc sống không có anh có lẽ vì em đã quen. Không biết từ bao giờ e làm quen với nó rồi biến nó trở thành một thói quen của mình. Mà thói quen sẽ khó từ bỏ nhất là khi bản thân người đó không muốn.

Em của bây giờ đơn giản có lẽ vì em đã quen ...

Nguồn : doc truyen tinh yeu

Tuổi 17 và suy ngẫm về tình yêu tuổi học trò



Tình yêu tuổi học trò luôn là 1 chủ đề được nhiều người bàn tái. Có ý kiến đồng tình, lại có ý kiến ngược lại. Nói chung đây chỉ là suy nghĩ trong tôi, một con bé đang bước vào tuổi 17 đầy thơ mộng....
Tình yêu tuổi học trò luôn là 1 chủ đề được nhiều người bàn tái. Có ý kiến đồng tình, lại có ý kiến ngược lại. Nói chung đây chỉ là suy nghĩ trong tôi, một con bé đang bước vào tuổi 17 đầy thơ mộng.

Tôi là một cô bé 17 tuổi bình thường như mọi cô gái khác, đang tận hưởng cuộc sống tuổi học trò đầy mơ mộng.

Nhưng đôi lúc nhìn lại tôi thấy mình cũng thật khác biệt


Trong khi đám bạn thân của tôi than vãn vì việc sống kiếp FA tôi lại thấy mừng vì mình đang tận hưởng cuộc sống đó. Cuộc sống của tôi đã có đủ nỗi bận tâm rồi, không cần phải thêm vào 1 yếu tố nữa.

Sẽ không có những phiền toái không đáng có, những lời than vãn và tệ hơn cả những giọt nước mắt

Có thể thực hiện các ước mơ hoài bão mà không bận tâm vào chuyện tình cảm và cũng sẽ chẳng bao giờ có những tình huống xấu hổ đến nỗi muốn độn thổ.

Nhiều người bảo tôi suy nghĩ sao mà đơn giản quá và không phải là người trong cuộc thì sẽ chẳng bao giở hiểu được cái thú vị của tình yêu tuổi học trò. Nhưng tạ sao họ lai không tự đặt bản thân họ vào vị trí của tôi nhỉ?

Đã không biết bao nhiêu lần nhỏ bạn thân than vãn về chuyện có cô gái khác thích bạn trai của nó và cũng không biết bao nhiều lần no khóc hết nước vì mối tình này. Và rồi đến các cuộc cãi vã, chia tay , làm lành.....Khi nhìn thấy các tình huống như vậy có lẽ tôi đã dần hình thành ý kiến này về tình yêu tuổi học trò .

Có người lại bảo khi có ngày bị dính vào thứ tình cảm này rồi thì tôi sẽ không thoát ra được giống như cô bạn của tôi vậy. Đúng, có lẽ tôi sẽ thích một ai đó và hẹn hò với anh ta nhưng không phải là bây giờ. Không khi tôi đang tận hưởng những phút giây thoải mái bên bạn bè người thân cũng như cho chính bản thân tôi. Những giây phút đẹp đẽ của tuổi học trò mà không cần tình yêu...

Tôi thích cuộc sống hiện tạ của mình và sẽ chẳng có ý định thay đổi nó. Có lẽ tôi đã từng thích một vài chàng trai nhưng chưa đến mức muốn thay đổi status single của mình. Mọi người bảo tôi có cái nhìn khác lạ với tình yêu nhưng tôi thích sự kì lạ đó